 |
Vương Ông Thương Khóc Thúy Kiều


 |
| 655. |
Thương
tình con trẻ cha già,
Nhìn nàng ông những máu sa ruột dàu:
(*)
Nuôi con những ước về sau,
Trao tơ phải lứa, gieo cầu đáng nơi. |
660. |
Trời
làm chi cực bấy trời,
Này ai vu thác cho người hợp tan!
Búa rìu bao quản thân tàn,
Nỡ đầy đọa trẻ, càng oan khốc già.
Một lần
sau trước cũng là, |
665. |
Thôi thì mặt khuất chẳng thà lòng đau!
Theo lời càng chảy dòng châu,
Liều mình ông rắp gieo đầu tường vôi.
Vội vàng kẻ giữ người coi,
Nhỏ to nàng lại tìm lời khuyên can: |
670. |
Vẻ
chi một mảnh hồng nhan,
Tóc tơ chưa chút đền ơn sinh thành.
Dâng thư đã thẹn nàng Oanh,
Lại thua ả Lý bán mình hay sao?
Cỗi xuân
tuổi hạc càng cao, |
675. |
Một
cây gánh vác biết bao nhiêu cành.
Lòng tơ dù chẳng dứt tình,
Gió
mưa âu hẳn tan tành nưóc non.
Thà rằng liều một thân con,
Hoa dù rã cánh, lá còn xanh cây.(*) |
680. |
Phận
sao đ ành vậy cũng vầy,
Cầm như chẳng đỗ những ngày còn xanh.(*)
Cũng đừng tính quẩn lo quanh,
Tan nhà là một thiệt mình là hai.
Phải lời ông cũng êm tai, |
| |
Nhìn nhau giọt ngắn giọt dài ngổn ngang. |
|
 |
|