 |
| |
Sự
lòng ngỏ với băng nhân,
Tin sương
đồn đại xa gần xôn xao.
Gần miền có một mụ nào, |
625. |
Đưa
người viễn
khách tìm vào vấn danh.
Hỏi tên rằng: Mã Giám sinh,
Hỏi quê, rằng: Huyên Lâm Thanh cũng gần.
Quá niên
trạc ngoại tứ tuần,
Mày râu nhẵn nhụi, áo quần bảnh bao. |
630. |
Trước
thầy sau tớ xôn xao,
Nhà băng
đưa mối rước vào lầu trang.
Ghế trên ngồi tót sỗ sàng,
Buồng trong mối đã giục nàng kíp ra.
Nỗi mình thêm tức nỗi nhà, |
635. |
Thềm hoa một bước, lệ hoa mấy hàng!
Ngại ngùng giợn gió e sương,
Nhìn hoa bóng thẹn, trông gương mặt dày.
Mối càng vén tóc bắt tay,
Nét buồn như cúc, điệu gầy như mai. |
640. |
Đắn đo cân sắc cân tài,
Ép cung cầm nguyệt, thử bài quạt thơ.
Mặn nồng một vẻ một ưa,
Bằng lòng khách mới tùy cơ dặt dìu.
Rằng: Mua ngọc đến Lam Kiều, |
645. |
Sính
nghi xin dạy bao nhiêu cho tường?
Mối rằng: Đáng giá nghìn vàng,
Gấp
nhà nhờ lượng người thương dám nài.
Cò kè bớt một thêm hai,
Giờ lâu ngã giá
vâng ngoài bốn trăm. |
650. |
Một
lời thuyền đã êm
giầm,
Hãy đưa canh thiếp
trước cầm làm ghi.
Định ngày nạp thái vu qui,
Tiền lưng đã sẵn việc gì chẳng xong!
Một lời cậy với Chung công, |
| |
Khất từ tạm lĩnh Vương ông về nhà. |
 |
|
 |
|