 |
| |
Việc nhà đã tạm thong dong, |
695. |
Tinh kỳ
giục giã đã mong độ về.
Một mình nàng ngọn đ èn khuya,
Áo dầm giọt lê, tóc xe mối sầu.
Phận dầu, dầu vậy cũng dầu,
Xót lòng đeo đẳng bấy lâu một lời! |
700. |
Công
trình kể xiết mấy mươi,
Vì ta khăng khít, cho người dở dang.
Thề hoa chưa ráo chén vàng,
Lỗi thề thôi đã phụ phàng với hoa.
Trời Liêu
non nước bao xa, |
705. |
Nghĩ
đâu rẽ cửa chia nhà tự tôi.
Biết bao duyên nợ thề bồi,
Kiếp này thôi thế thì thôi còn gì.
Tái
sinh chưa dứt hương thề,
Làm thân trâu ngựa đền nghì trúc mai. |
710. |
Nợ tình chưa trả cho ai,
Khối tình mang xuống tuyền đ ài chưa tan. |
|
 |
|