 |
Vương Viên Ngoại Bị Hàm Oan


 |
570. |
Nàng còn đứng tựa hiên tây,
Chín hồi vấn vít như vầy mối tơ.
Trông chừng khói ngất song thưa,
Hoa trôi trác thắm, liễu xơ xác vàng.
Tần ngần dạo gót lầu trang, |
575. |
Một
đoàn mừng thọ ngoại hương mới về.
Hàn huyên chưa kịp dã dề,
Sai nha
bỗng thấy bốn bề xôn xao.
Người nách thước, kẻ tay dao;
Đầu trâu mặt ngựa ào ào như sôi. |
580. |
Già
giang một lão một trai,
Một dây vô lại buộc hai thâm tình.
Đầy nhà vang tiếng ruồi xanh,
Rụng rời khung dêt, tan tành gói may.
Đồ tế nhuyến, của riêng tây, (*) |
585. |
Sạch
sành sanh vét cho đầy túi tham.
Điều đâu bay buộc ai làm?
Này ai đang dâm, giât giàm bỗng dưng?
Hỏi ra sau mới biết rằng:
Phải tên xưng xuất
là thằng bán tơ. |
590. |
Một
nhà hoảng hốt ngẩn ngơ,
Tiếng oan dây đất, án ngờ lòa mây.
Hạ từ van vỉ suốt ngày,
Điếc tai lân
tuất, phũ tay tồi tàn.
Rường cao
rút ngược dây oan, |
595. |
Dẫu
là đá cũng nát gan, lọ
người.
Mặt trông đau đớn rụng rời,
Oan này còn một kêu trời, nhưng xa.
Một ngày lạ thói sai nha,
Làm cho khốc hại chẳng qua vì tiền. |
|
 |
|