 |
Kiều Khuyên Nhũ Kim Trọng


 |
| |
Thưa
rằng: Đừng lấy làm chơi,
Dẽ cho thưa hết một lời đã nao!
Vẻ chi một đóa yêu đ ào, |
505. |
Vườn
hồng chi dám ngăn rào chim xanh.
Đã cho vào bậc bố kinh,
Đạo tòng phu lấy chữ trinh làm đầu.
Ra tuồng trên bộc trong dâu, (*)
Thì con người ấy ai cầu làm chi! |
510. |
Phải
điều ăn xổi ở thì,
Tiết trăm năm nỡ bỏ đi một ngày!
Ngẫm duyên kỳ ngộ xưa nay,
Lứa đôi ai lại đẹp tày Thôi Trương.
Mây mưa
đánh đổ đá vàng, |
515. |
Quá chiều nên đã chán chường yến anh.
Trong khi chắp cánh liền cành,
Mà lòng rẻ rúng đã dành một bên.
Mái tây để lạnh hương nguyền,
Cho duyên đằm thắm ra duyên bẽ bàng. |
520. |
Gieo thoi trước chẳng giữ giàng,
Để sau nên thẹn cùng chàng bởi ai?
Vội chi liễu ép hoa nài,
Còn thân ắt lại đền bồi có khi!
Thấy lời đoan chính dễ nghe, |
525. |
Chàng
càng thêm nể thêm vì mười phân.
Bóng tàu vừa lạt vẻ ngân, (*)
Tin đâu đã đến cửa ngăn gọi
vào.
Nàng thì vội trở buồng thêu,
Sinh thì dạo gót sân đ ào vội ra. |
|
 |
|